Thánh Lễ Giỗ 20 năm Cha Phêrô Thông, Giáo sư Đại Chủng Viện Thánh Giuse Hà Nội
(25-11-1922 - 22-3-1991)
Cha Thông: sinh ngày 25-11-1922 tại giáo xứ Kẻ Tâng, quê bà cố. Gia đình có 8 anh em 4 trai (Thông, Phán, Ký, Lục) 4 gái (Nhuần, Quý, Hóa, Đào). Năm 6 tuổi Ngài về Thọ Cách quê ông cố, được cha Vũ Xuân Kỷ nhận cho đi tu. Sau đó, Ngài tiếp tục theo đuổi ơn gọi. Năm 1950, thầy Thông, thầy Oánh, thầy Quynh, đang học thần học, được Đức cha Khuê cho đi du học.
Thầy Thông đi Pháp đăng ký học đại học Sorbonne, nhưng học tại Bỉ môn Triết học Đông Phương. Thầy Thông tỏ ra thông minh đặc biệt, đứng đầu lớp. Nhà trường có tổ chức một cuộc gặp gỡ những triết gia hữu thần và vô thần, Thầy được đứng trong ban tổ chức.
Sau khi chịu chức Linh Mục, về nước dạy Chủng Viện, Cha giám đốc là Đức Hồng Y Phaolô Giuse Phạm Đình Tụng ca ngợi sự thông minh của Ngài và nói: có ba Linh Mục miền Bắc: Cha Vinh, cha Thông, Cha Quynh có đủ khả năng tu Dòng Tên. Như Đức Cha Yến nói: Đức Giáo Hoàng Phaolô VI rất mến Cha Thông và ca ngợi sự thông minh của Ngài.
Năm 1954, với hiệp định Paris, Việt Nam chia đôi hai miền: Bắc và Nam. Thế giới lúc đó có hai phe đối lập: Cộng sản và Tư bản. Đối với cộng sản, để một nước trở thành cộng sản: Trí, Phú, Địa, Hào, phải đào tận gốc, trốc tận rễ, tôn giáo bị tiêu diệt, vì tôn giáo là kẻ thù số một.
Liên Xô, Ba Lan, Tiệp Khắc, Tây Ban Nha, Trung Quốc... những nhà trí thức, giầu có, cường hào đã bị giết hàng loạt đặc biệt hàng Giáo sĩ. Giáo Hội các nước đó sống dưới màn sắt, không liên hệ được với Tòa Thánh, không biết gì thế giới bên ngoài.
Bởi thế, khi miền Bắc thuộc cộng sản, cả một làn sóng người: Giám Mục, Linh Mục, giáo dân sợ hãi, tuốn vào Nam. Giáo dân đi quá nửa, Giám Mục, Linh Mục, đi hầu hết. Chỉ còn Địa Phận Hà Nội, Đức Cha Trịnh Như Khuê và Đức Khâm sứ Gioan Đôlây ở lại. 160 Cha còn lại 60, 2 phần 3 là Cha già. Thật là một tai hoạ, không một cơn bách hại nào trong lịch sử, trong một thời gian mấy tháng, một miền rộng lớn như miền Bắc, lại bị quét sạch trống trơn như thế. Đây không phải là cấm cách mà là trốn chạy, là tự sát.
Cha Thông đang làm văn bằng tiến sĩ triết học. Đức Cha Khuê đã gọi Cha Thông và Cha Oánh về nước, để phục vụ Giáo Phận. Cha Oánh ngại ngùng, nhưng Cha Thông nói với Cha Oánh: Về đi, chúng ta sẽ được Thánh Thần.
Vâng, Thánh Thần đã thổi Cha Thông, Cha Oánh về Hà Nội để cùng với Đức Cha và các Cha còn lại dẫn dắt Giáo Phận. Cha Thông lúc đó 32 tuổi, một con người cường tráng, trí thức, có sức thu hút.
Một hôm, nhà nước tổ chức họp mặt các nhà trí thức ở nhà hát lớn, Cha Chính Vinh được mời. Ông Ngô Quốc Kha, hiệu trưởng trường cấp 3, thấy một bóng thâm chùng tiến vào với vẻ oai phong, mọi người thán phục. Hôm sau ông đã vào nhà chung, để xin gặp Ngài. Sau nhiều lần gặp gỡ, ông xin đi đạo. Cha Vinh đã nhờ Cha Thông dậy đạo cho ông. Sau hai năm, ông đã được rửa tội. Khi Ông Ngô Quốc Kha trở lại, cho dù bị cấm cản, nhiều sinh viên đã trốn đến với cha Thông. Cha Thông chẳng những giúp đỡ họ về đạo mà còn cả kinh tế, số tiền Ngài có đều dành giúp cho sinh viên. Khi đổi tiền, Ngài chỉ còn có 30 đồng chưa kịp cho. Đáp lại sinh viên rất yêu mến Ngài, quần áo Ngài mặc phần nhiều là do sinh viên may tặng.
Uy tín của Cha Thông đối với giới trẻ thủ đô đặc biệt là sinh viên rất lớn. Để đáp ứng nhu cầu của mọi tầng lớp muốn tìm hiểu đạo. Cha Vinh, Cha Thông, Cha Oánh... đã phải mở lớp giáo lý ở trường Dũng Lạc, hàng ngàn người đến tham dự, thủ đô khi đó đượm bầu khí công giáo, khiến chính quyền thành phố đã phải ngăn cấm. Cũng từ đó, Đức Cha, các Cha toà Giám Mục bị kiềm toả. Toàn Giáo Phận phải đương đầu với phong trào uỷ ban liên lạc công giáo, một tổ chức do nhà nước lập nên, nhằm biến Giáo Hội Miền Bắc thành Giáo hội tự trị.
Cha Chính Vinh Giám đốc Đại Chủng Viện Thánh Giuse (từ 1958-1960 đóng cửa), có lần đã nói với các Thầy: các nước cộng sản Đông Âu, khi muốn bắt các Linh Mục, họ tạo nên một sự kiện: L'Étoile contre la Croix (Ngôi sao chống lại Thánh Giá). Noel 1958, các người trong uỷ ban liên lạc công giáo tự động đến trang trí nhà thờ lớn, Cha Chính Vinh không thấy Cha Căn, cha xứ ra ngăn cản. Đang dậy học, dừng lại, Ngài nói với các Thầy đã đến lúc: L'Étoile contre la Croix. Sau đó, ngài đi ra quảng trường nhà thờ, chuông nhà thờ vang lên, hàng vạn người tuôn đến và những người ủy ban liên lạc công giáo buộc phải dừng. Sau Noel đó Cha Vinh bị bắt. Năm 1963 Cha Thông vào hoả lò, 1965 Cha Oánh bị quản thúc ở Chuôn Trung, 60 chủng sinh lớp lớn bị đi tù, chánh trương, trùm quản các xứ cũng lần lượt ra đi.
Đây là lúc công giáo bị cộng sản tàn sát một cách kinh khủng. Theo Cha Mai nói: sau ba ngày Cha Thông ở Hoả Lò tóc đã trắng xoá. Khi công an báo cho Ngài biết lên xe đi đến toà án, Ngài vỗ tay reo mừng. Tại phiên toà có rất đông giáo dân đứng để biểu tình, đòi thả Cha Thông. Thế nhưng, Ngài đã nhận tất cả các tội toà kết án trong niềm hân hoan phấn khởi. Lúc này giáo dân mới hiểu lời Đức Hồng Y Balan viết trên giấy để trên bàn làm việc: khi tôi mất tự do thì những lời tôi nói đều không giá trị, đã được áp dụng cho Cha Thông. Cha Thông đã được đưa đi tù trong sự bùi ngùi, khóc lóc của giáo dân. Một trong các trại giam Ngài, đó là trại Yên Bái.
Trong trại giam, Cha Thông chịu cực hình thế nào không rõ. Trại cổng trời nơi giam cha chính Vinh, ông Kiều Duy Vĩnh kể: " chúng tôi được tập hợp ở Hoả Lò Hà Nội (1960) tay xích còng số 8 hai người một. Hàng đầu Cha Vinh Hà Nội còng với Cha Quế Nghệ An, thứ đến Nguyễn Hữu Đang, người cầm đầu nhóm Nhân Văn Giai Phẩm với tu sĩ Nguyễn Bá Lung xứ Ngọc Đồng Hưng Yên... tổng số là 72, 70 là tu sĩ, hai người là tù chính trị.
Ở Cổng trời có năm khu: khu O, H, A, B, C. Khu O, H thế nào, tôi chịu, chỉ biết cha Vinh, cha Quế vào đó và không thấy trở về. Khu A nơi tôi ở, tù nhân hầu hết là tu sĩ. Ở đó như một cái nhà mồ, cấm đọc kinh. Cái màn trong tù là một cái quan tài bằng vải: cao 40cm, dài 1.8m, để đêm các tu sĩ có muốn cầu kinh sẽ bị phát hiện. Khẩu phần ăn của một tù nhân là 6.5kg gạo trộn sắn. Rau ăn là lá bắp cải già cho lợn, nấu trong chảo cho muối, nước đen sì. Trong suốt mười năm tù, tôi chỉ có một ước mơ được một bữa ăn no và một bát muối, nhưng không được. Tù nhân đói đến mức khi được ra ngoài, thấy bất cứ cái gì động đậy đều vồ lấy ăn hết, họ ăn giun, dế, gián và cả trứng con bọ hung. Sáu tháng tù nhân mới tắm 1 lần, ít khi đánh răng rửa mặt, mắt đầy dỉ, mồm vêu ra đầy bựa. Cắt tóc, cắt râu bằng tông đơ. Hằng ngày, họ phải chịu sự giám sát của các giám thị, phó giám thị (tôi không nhớ tên, chỉ nhớ y là người Đức Thọ, Hà Tĩnh cùng quê với cố Hoàng (giáo dân), như quỷ sứ hiện hình, đen đủi, mắt nọ chửi mắt kia, mồm méo xệch, lúc nào cũng như ma hiện hình, đột ngột đến, đột ngột đi, lúc nào cũng rình mò, giựt một cái gì đó. Nhìn ai thì trợn trừng chằm chặp như muốn giết người ta. Cố Hoàng bảo với tôi: tôi biết hắn mà, hắn giết nhiều người lắm đó, hắn đồng hương với tôi. Phó giám thị nói: sự sống chết của các anh ở trong tay chúng tôi, tôi sẽ cho đi ngủ với giun kẻ nào không chịu cải tạo và cố tình chống đối. Với tù nhân chống đối, nhẹ là trói cánh tiên, nặng là cùm xà lim. Trước những đau khổ và lời đe dọa đó: các vị Thánh Tử Đạo chẳng sợ hãi vẫn hiên ngang đọc kinh. Đôi lúc tôi nghe thấy Cố Hoàng hát: Dù gươm chém hay đầu rơi, lòng vàng đá không hề phai. Các Ngài mong chờ ngày được giám thị gọi đi xà lim.
Năm 1961 chúng giết anh em ở khu O, khu H, khu A. Cứ không độ là gọi đi xà lim, xà lim là một cái quan tài bằng đất dầy 1m (ở khu O, quan tài bằng đá) cùm răng cá sấu cắn chân không bao giờ được mở và bỏ đói cho đến chết. Khi chết, được hai tù nhân hình sự quấn chiếu đi chôn, chôn xong được lĩnh 1 cân đường. Riêng Cha Vinh, Cha Quế hai tù nhân hình sự chôn Ngài kể lại được lĩnh thêm một cân lòng trâu. Trong 72 tù nhân được đưa lên cổng trời năm 1960, đến nay 1997 tôi chỉ còn gặp lại mình anh Nguyễn Hữu Đang đứng đầu nhóm Nhân Văn Giai Phẩm, còn 70 người kia chẳng còn ai cả". (Trích: Cổng Trời Cắn Tỷ của Kiều Duy Vĩnh).
Cha Thông có lẽ cũng bị cảnh tù đày như thế. Khi ở Sài Gòn Cha Thông kể lại cho bà Đào, em gái: có khoảng 30 lần Cha bị tra tấn tưởng như không sống nổi, nhiều lần Cha kêu trách Chúa và có một lần Cha cảm thấy không còn sức, được các Thiên Thần đến yên ủi và thêm sức cho Cha.
Năm 1979, cha Thông được đưa về quản thúc ở Thọ Cách, quê nội. Mỗi tuần trình diện ủy ban một lần. Nhà ở là kho thuốc sâu của hợp tác xã, mái lá vách đất. Giường là tấm ván ghép đặt trên nền nhà. Sống do toà giám mục tiếp tế. Cha Quế quản xứ Bình Cách nói: Đức Hồng Y Giuse Trịnh Văn Căn rất thương Cha Thông, tiếp tế cho Ngài đầy đủ mọi cái cần cho sinh hoạt: từ những cái nhỏ nhất như thuốc đánh răng, đến chăn màn, áo mantosan. Được tiếp tế bao nhiêu như: gạo, thuốc men, vải vóc, áo quần đều cho hết, mùa đông trời rét, có một cái chăn cũng cắt làm đôi cho người nghèo một nửa. Ngài ăn uống rất đơn giản: gạo, rau, tôm, cá đổ chung một nồi đun một thể. Nhiều khi ngài ăn cơm thiu, cá thối cũng chẳng sao. Ngài kể lại với giáo dân Thọ Cách: khi ở tù, ngài phải đi dân công đắp đê lấn biển, lúc giải lao mọi người được ăn bánh mì, còn ngài phải ngồi riêng một chỗ, đói quá ngài đã lấy đất thịt vê tròn ăn rất ngon. Những người Thọ cách nói: Nhiều người trong họ thập tử nhất sinh đã được Cha chữa lành, thuốc là lá nhãn, lá tóc tiên, củ hẹ... Vợ ông chủ tịch xã cũng được Ngài chữa khỏi. Một bé trai 8 tuổi ốm liệt, gia đình đã chuẩn bị đóng ván cũng được Cha cứu sống. Hiện nay anh làm nghề lái xe, có hai cháu. Cha còn hướng dẫn nghề nghiệp, chỉ hướng đi tương lai cho nhiều thanh niên làng. Họ đã thành đạt.
1986 ông Nguyễn Văn Linh làm bí thư. 1987 Cha Thông được về tòa Tổng Giám Mục Hà Nội, với điều kiện phải dâng lễ riêng, không được nhập Linh Mục đoàn. Cả Giáo phận vui mừng, Đức Hồng Y và Đức Cha Sang Phụ Tá, rất yêu quý và chăm sóc Ngài, các Cha trong giáo phận kính mến Ngài, người thầy của mình, các Đại chủng sinh cầu nguyện cho Ngài chóng bình phục, để có thể lại tiếp tục làm cha giáo.
Xẩy ra khi Hội Đồng Giám Mục họp, sắp đến giờ dâng lễ, Ngài quỳ ở hàng ghế hai, Đức Cha Sang mời Ngài xuống ghế cuối. Khi các Linh Mục giáo phận về cấm phòng, Cha Sinh đã nói với Ngài, nhà nước không cho Ngài đồng tế, phải dâng lễ riêng. Trước những đề nghị đó, Ngài tỏ ra phẫn ức đến cực độ. Khi ốm ở bệnh viện, Thầy Trác, Thầy Trạc mang cơm nếu nói là của Đức Hồng Y, Ngài không dùng. Thực ra, Ngài không hiểu hoàn cảnh lúc đó. Như Cha Sinh nói: Nếu để Ngài đồng tế thì các Cha trong giáo phận sẽ bị dừng cấm phòng. Và nếu Cha thông quỳ ở hàng ghế hai thì cuộc họp của Hội Đồng Giám Mục sẽ bị liên luỵ và Cha Thông có thể bị đưa đi nơi khác.
Để giải khuây cho Ngài, Đức Cha Trọng và Đức Ông Oánh đã đưa Ngài vào Sài Gòn ở nhà Bà Đào, em gái. Sau sáu tháng, ngày 23 tháng 3 năm 1991 Ngài bị vỡ túi mật và qua đời, an táng tại vườn thánh Bình Triệu-Thủ Đức. Bà Đào nói: những ngày Ngài ở nhà bà tỏ ra rất minh mẫn và dâng lễ sốt sáng.
Cha Thông qua đời đã 20 năm. Thế nhưng, những ai đã gặp Ngài, nhất là những học sinh của Ngài không thể quên. Đức Cha Sang học trò đầu tiên của Ngài nhớ Thầy đã kể: sau khi viết cuốn sách Khoa Học Với Tôn Giáo, tôi xin Cha Thông đề tựa. Xem qua, Ngài bảo: trẻ con. Cha Thông được mọi người gọi là Thông Siêu, Đức Cha Sang cũng muốn được mang mác của thầy: Sang Siêu. Nhưng mọi người bảo chỉ có Thông Siêu chứ không có Sang Siêu. Sở dĩ Cha Thông được gọi là Siêu, vì Ngài cao 1.87m khi đi đầu nghênh như con hươu và đôi mắt ngước lên, đã được gọi là Thông Hươu. Sau đó vì Ngài quá Siêu, nên từ Thông Hươu chuyển thành Thông Siêu. Cha Thông chẳng những siêu về trí thức, Ngài còn siêu về đạo đức, Ngài có một đời sống tu đức của một triết gia, là một Linh Mục thánh thiện. Khi các Giám Mục, Linh Mục bỏ Bắc vào Nam. Giống như Thánh Phêrô bỏ Rôma ra khỏi thành. Cha Phêrô Thông đã gặp Chúa Giêsu vác thập giá và hỏi Chúa Giêsu? Quo vadis? Chúa Giêsu đã trả lời: Thầy về Hà Nội để chịu đóng đanh và Cha Phêrô Thông đã cùng Chúa Giêsu về Hà Nội, chịu đóng đanh với Người.
Chúa Giêsu khi chịu đóng đanh Ngài cảm thấy cô đơn tột cùng, đến nỗi đã phải thốt lên: Lạy Cha, Cha nỡ bỏ con sao đành Cha. Cha Phêrô Thông, trong những năm tù đầy, 30 lần bị tra tấn có những lần không chịu nổi đã kêu trách Chúa. Và khi về Hà Nội phẫn ức vì không hiểu được cách hành xử của bề trên, Ngài tưởng Chúa bỏ rơi. Nhưng Chúa vẫn luôn đồng hành với Ngài, ngay cả lúc Ngài điên dại, cho đến khi nhắm mắt lìa đời. Như lời Cha Oánh nói, khi ôm hôn Ngài lúc hấp hối: Anh Thông ơi! anh đã chiếm được Thầy Giêsu rồi.
Cha Thông đã qua đời 20 năm, cộng sản tưởng đã giết được Ngài. Nhưng Ngài vẫn còn đó, với công trạng của Ngài, chắc Ngài đang ở trên trời. Tinh thần của Ngài vẫn sống mãi nơi 200 học trò. Trong đó: 4 Giám Mục: Đức cha Sang, Đức cha Yến, Đức cha Tuyến, Đức cha Minh; gần 60 linh mục; nhiều kỹ sư, bác sĩ, giám đốc, chánh trương, trùm, quản... đã theo gương Ngài hết mình với Giáo Hội Mẹ, phục vụ tha nhân, tùy theo địa vị khả năng của mình, dẫu có phải đổ máu./.
Xuân Bảng, ngày 21 tháng 3 năm 2011.
LM Chính xứ
Giuse Nguyễn An Khang
***
Linh mục, lễ toàn thiêu
Trong bữa tiệc ly hôm nay, Đức Giêsu lập phép Thánh Thể, đồng thời cũng thiết lập phép Truyền Chức Thánh. Giờ đây tôi xin chia sẻ với anh chị em về chức Linh mục.
Linh mục thường được gọi là Alter Christus, Đức Kitô thứ hai. Tự bản tính, Đức Giêsu là linh mục và là lễ vật toàn thiêu; Ngài là Đấng tế lễ và là lễ vật hy sinh, trên Núi Sọ và trên bàn thờ. Vị linh mục, đấng đại diện, người cũng vừa là đấng tế lễ nhưưng cũng vừa là lễ vật hy sinh. Thánh Phaolô nói: “Tôi hoàn thành trong xác thịt tôi, điều còn thiếu sót trong cuộc tử nạn của Đức Kitô”. Vậy, trong cuộc tử nạn của Đức Kitô còn thiếu sót điều gì? Chắc không thiếu gì cả, bởi vì Đấng bị đóng đinh và tắt thở trên thập giá, là Thiên Chúa. Cái chết của Người có một công phúc vô biên về đủ mọi phưương diện.
Tuy nhiên, dưới một góc cạnh nào đó, ta vẫn thấy thiếu một cái gì. Đó là Thiên Chúa muốn chúng ta cộng tác vào ơn cứu độ của Người để cứu chuộc chúng ta. Nhưư lời thánh Augustinô: “Dựng nên ta, Chúa không cần ta; nhưng cứu chuộc ta, Chúa cần có ta”. Nói cách khác, Chúa muốn có giọt máu hy sinh của chúng ta, để làm cho bình chứa công nghiệp mênh mông của Chúa được tràn trề đến các linh hồn.
Nếu mọi giáo hữu buộc phải cộng tác với công trình cứu chuộc, thì linh mục, còn phải cộng tác thế nào? Bởi do chức vụ, linh mục đã hoá thành kênh đào thông chuyển máu Đức Giêsu. Một người bạn gặp cha Perreyve vừa giảng xong, thấy mình mẩy cha Perreyve ướt đầm mồ hôi, liền nói: “Ông bạn ơn, ông kiệt sức rồi”. Cha Perreyve trả lời: “Trời, một linh mục mà không kiệt sức linh mục đó còn dùng làm gì được”.
Thế gian, biết bao mồ hôi, biết bao công sức đổ vì một công danh. Người ta thấy nhiều thanh niên trong những cuộc chạy đua, trong những trận đấu, trong các cuộc thi để đoạt giải nhất, để được đăng trên báo chí, để trở thành những minh tinh thời đại.
Trong chuyến đua xe đạp vòng quanh nưước Pháp, khi các đối thủ đua nhau bò lên núi Pyrénée, dốc đứng đến nỗi họ phải nằm rạp trên tay lái, mình mẩy ướt đẫm mồ hôi. Nếu ta xin họ làm 1/10 (hay 1/100) các cố gắng ấy để giữ Mùa Chay, để đi lễ ngày Chúa Nhật... họ sẽ cười, cho ta là đồ già cả lẩm cẩm, là phường lạc hậu cũ rích không hợp thời chút nào.
Đáng thương thay, ý thức Kitô giáo không còn nữa. Người ta không đánh giá sự vật theo đúng giá trị của chúng.
Nhiều người thế gian, giống hệt các chú mọi đen ngày xưa, quen đổi những thỏi vàng hoặc những ngà voi... lấy một tấm gương cũ, một đồ bài trí vô giá trị. Họ không biết thẩm định giá trị các sự vật.
Cũng thế, quá nhiều Kitô hữu đã mất ý thức Kitô giáo; mà yếu tính là một tinh thần hy sinh. Họ không thấy cái giá trị vô song trong các đau khổ họ chấp nhận vì Chúa; họ không biết khai thác.
Linh mục, với gánh nặng tội truyền, cũng mang bản tính mỏng dòn yếu đuối như mọi người. Nhưng giữa loài người, ngài phải sống nhưư một thiên thần, trọn vẹn lo lắng công việc cho Người Cha trên trời. Vô tội như bồ câu, để đi qua giữa bùn nhơ mà không bị vấy bùn. Khôn ngoan như con rắn, để tránh khỏi mọi cạm bẫy gài dưới chân. Hiền lành như chiên non, để không bao giờ hắt hủi ai và để thu phục lòng tín nhiệm của các linh hồn sợ sệt. Đôi lúc phải hung hăng hùng dũng như sư tử, để dám bênh vực quyền lợi của Thiên Chúa; dám quát tháo “Coi chừng!” đối với các tín hữu đang khiêu vũ trên đường dẫn về hoả ngục; dám nói “non licet - không được phép”, như thánh Gioan Tẩy Giả, đối với cả hạng quyền thế thế gian.
Trong đời sống linh mục, hơn bất cứ đời sống nào khác, cần phải có giọt máu hy sinh. Hy sinh trí tuệ, để phải quen nghĩ tưởng như Đức Kitô; hy sinh ý chí, để phải quen ước muốn điều Đức Kitô ước muốn, hy sinh quả tim, để phải quen yêu mến điều Đức Kitô yêu mến. Muốn nên Thánh, Linh mục phải sống anh hùng liên lỉ. Linh mục tựa hồ tấm bánh được người ta ăn ngon lành. Tóm lại, Linh mục phải vác thập giá theo Chúa Giêsu: "Ai muốn theo Thầy, hãy bỏ mình vác thập giá mình theo Thầy". Lời đó nhắm tới tất cả mọi giáo hữu nhưng tiên vàn nhắm đến các Linh mục. Vác thập giá, Linh mục phải đổ máu.
Giọt máu hy sinh các cuộc băng ngàn tìm chiên lạc.
Giọt máu các buổi cầu nguyện chiêm bái lâu giờ trong nhà thờ cô quạnh.
Giọt máu các buổi ngồi toà giải tội dài đằng đẵng.
Giọt máu các buổi thường xuyên thăm viếng bệnh nhân, để thu phục linh hồn họ và chuẩn bị cho họ đi tìm chuyến đi đến đích.
Giọt máu các ngộ nhận, các khinh chê, các vu khống.
Giọt máu các vết thương, gây ra bởi chính các người lẽ ra phải nâng đỡ ngài.
Giọt máu các cảnh khốn cùng tinh thần thể xác.
Giọt máu cảnh cô đơn trơ trọi.
Người thế tục nhìn thấy thập giá, nhưng không thấy cái cao quý ẩn núp bên trong. Thánh Phaolô vui sướng khôn tả trong lúc đau khổ; vinh dự của ngài là thập giá Đức Kitô. Còn thánh Gioan Vianney, cha sở Ars, lại bảo: “Thánh giá giống như cây gai, sờ vào chúng, bạn thấy đau và mang thương tích. Nhưng bạn thử đốt cháy đi, tro của chúng thật êm ái nhẹ nhàng”.
Một linh mục, một ơn thiên triệu cao quý nhất, là của lễ toàn thiêu cho Thiên Chúa và các linh hồn. Như vậy, không một hy sinh nào đối với linh mục là quá nặng nề khó nhọc.
Khi ta yêu mến Đức Kitô, ta không thấy gì là quá khó chịu đựng vì Người; mọi vật đều trở nên nhẹ nhàng. Và lạ lùng thay, càng mau mắn làm tế vật với Đức Kitô, ta càng khao khát hy sinh. Do đó, linh mục trong chiếc áo dòng rách nát, sẽ không thèm đổi địa vị mình cho các kẻ hạnh phúc đời này, với túi vàng đầy ních. Niềm vui riêng của các linh mục, cao vọng riêng của các linh mục; là tận dụng sức lực để mưưu cầu vinh danh Thiên Chúa và phần rỗi các linh hồn.
Đức cha Bossuet nói: “Trong vũ trụ, không gì cao cả hơn Đức Kitô. Trong Đức Kitô, không gì cao cả hơn hơi Người thở cuối cùng, và giây phút linh hồn Người lìa khỏi xác, là giây phút cao quý nhất”.
Tại sao thế? Vì trong giây phút cuối cùng đó, Đức Giêsu đã hoàn tất lễ hy sinh của Người. Cũng thế, trong đời sống linh mục, do chức vụ, mọi giây phút đều là thánh lễ, suốt đời làm lễ vật hy sinh, nhưng cái chết của linh mục trở thành thánh lễ cuối cùng mà linh mục dâng lên Thiên Chúa. Các linh mục phải nhìn vào cái chết, và phải xem cái chết, như là một chức vụ thuộc thiên chức linh mục của các ngài, nó là thánh lễ sau cùng kết liễu đời các linh mục.
Cha Léandro Juan Garcia đã tuẫn giáo. Bọn lý hình lột da bàn chân của ngài, chặt các ngón tay của ngài, hành hung ngài cho đến khi ngài tắt thở. Ngài đã chết trong lúc ngài cử hành thánh lễ cuối cùng.
Ở Lagos, hai linh mục cũng bị bắt vì tội làm lễ. Lý hình vừa chặt hai cánh tay một vị linh mục, vừa ngạo nghễ nói: “Mi sẽ không làm lễ được nữa rồi”. Ngài đã chết trong lúc ngài cử hành thánh lễ cuối cùng.
Còn bao linh mục khác... Các linh mục tử đạo Việt Nam.
Thời giờ, máu huyết, đời sống, mọi nghị lực... của linh mục, sẽ được giương ra để tiến đến mục đích cao thượng ấy.
Có ba em bé cùng nói về ngày đẹp nhất trong đời. Cậu thứ nhất bảo: “Đó là ngày rước lễ lần đầu”, cậu thứ hai nói: “Đó là ngày vị tân linh mục bước lên bàn thờ lần đầu tiên và truyền cho Chúa trong lòng bàn tay mình”, nhưng cậu thứ ba tiếp, xa lắm, xa lắm, xa tít đằng kia, rằng: “Đó là ngày linh mục chết. Linh mục vừa là đao phủ, vừa là người tuẫn giáo. Ngày linh mục chết là ngày tử đạo”.
Lạy Chúa, hôm nay thứ năm Thánh, Chúa thiết lập phép Truyền chức. Xin cho đới sống các Linh mục trở thành của lễ toàn thiêu./.
Xuân Bảng, ngày 21 tháng 04 năm 2011.
Linh Mục Chính Xứ
Giuse Nguyễn An Khang
Tôi thích cuộc sống dân chủ. Tôi ước mơ trên thế giới này sẻ không còn chế độ cộng sản độc tài toàn trị. Mỗi người dân có được cuộc sống ấm no và được cái quyền tự do làm người mà thượng đế đã ban cho họ.
Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2011
Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011
Nhìn về Châu Á
Học giả Mỹ: TQ Cộng Sản là mối đe dọa lớn nhất cho hòa bình thế giới kể từ thời Đức Quốc Xã
Giữa lúc những hành động được xem là hung hãn của Trung Quốc ở Biển Đông hồi gần đây làm cho nhiều người, đặc biệt là người Việt Nam, cảm thấy hoài nghi về tuyên bố trỗi dậy trong hòa bình hay “hòa bình quật khởi” của chính phủ ở Bắc Kinh, hai học giả ở Mỹ đang chuẩn bị ra mắt cuốn sách nói về điều mà họ cho là mối đe dọa lớn nhất đối với hòa bình thế giới kể từ thời Đức quốc xã. Trong cuốn sách “Death by China” (deathbychina.com), phát hành vào đầu tháng sáu, Tiến sĩ Peter Navarro của Đại học California ở Irvine và chuyên gia về Trung Quốc Greg Autry cho rằng những nhà cai trị tàn bạo ở Trung Nam Hải đang đe dọa tới kế sinh nhai của người dân ở các nước phát triển, gây nguy hại cho sức khỏe và tính mạng của vô số người trên khắp thế giới, kể cả những người dân bình thường ở Trung Quốc. Mời quí vị nghe Duy Ái trình bày thêm chi tiết trong tiết mục Nhìn Về Á Châu sau đây.
Duy Ái - VOA | Washington DC Thứ Năm, 02 tháng 6 2011
“Hòa bình, thịnh vượng, và sức khỏe của thế giới đang đối mặt với mối đe dọa lớn nhất kể từ thời Đức quốc xã: (đó là) một đảng Cộng Sản Trung Quốc hùng mạnh, giàu có, thối nát và trở nên táo bạo hơn vì chủ nghĩa dân tộc cực đoan mỗi ngày một tăng.”
Những nhà cai trị tàn bạo của Trung Quốc đang đe dọa tới sinh kế của người dân ở các nước phát triển qua việc thao túng chỉ tệ, áp dụng các chính sách mậu dịch ngang ngược, và sản xuất những sản phẩm tiêu thụ độc hại, gây chết người. Đó là nhận định của Tiến sĩ Peter Navarro, giáo sư ngành kinh thương của Đại học California ở Irvine (University of California Irvine), và viên phụ khảo của ông là Thạc sĩ Greg Autry. Trong cuốn sách sắp được ra mắt vào ngày 7 tháng 6, hai tác giả của cuốn “Death by China” -- mà chúng tôi tạm dịch là “Chết Dưới Tay Trung Quốc”, cho rằng “hòa bình, thịnh vượng, và sức khỏe của thế giới đang đối mặt với mối đe dọa lớn nhất kể từ thời Đức quốc xã: (đó là) một đảng Cộng Sản Trung Quốc hùng mạnh, giàu có, thối nát và trở nên táo bạo hơn vì chủ nghĩa dân tộc cực đoan mỗi ngày một tăng.”
Trong cuộc phỏng vấn mới đây dành cho đài VOA, Thạc sĩ Autry nói rằng ông và ông Navarro chỉ trình bày sự thật và không hề có ý định bài xích Trung Quốc hay không muốn cho Trung Quốc được trở thành một quốc gia giàu mạnh. Ông nói thêm như sau:
"Chúng tôi muốn thấy một nước tôn trọng các qui phạm của thế giới văn minh và các qui phạm của mậu dịch tự do. Chúng tôi không thấy như vậy. Chúng tôi chỉ thấy một chủng loại mới của chủ nghĩa quốc gia xã hội mang đặc tính Trung Quốc. Và chúng tôi xem đó là một mối đe dọa cho cộng đồng toàn cầu."
Cùng với nhiều kinh tế gia khác và các nhà lập pháp ở Mỹ, ông Autry tố cáo rằng Trung Quốc thao túng tỉ giá đồng nhân dân tệ để hàng hóa Trung Quốc chiếm ưu thế cạnh tranh bất công trên thị trường thế giới, xuất khẩu các loại sản phẩm thiếu an toàn – kể cả các loại thực phẩm và đồ chơi trẻ em, và thực hiện nhiều quyết định khác có hại cho cộng đồng quốc tế.
Ông Autry cho rằng Trung Quốc đang mưu toan hủy hoại các công nghiệp ở Mỹ bằng nhiều cách thức khác nhau.
Ông nói: "Họ đang thận trọng nhắm tới các công nghiệp chiến lược và tìm mọi cách để các công nghiệp đó được phát triển ở Trung Quốc, gây phương hại cho các công nghiệp đó ở Mỹ qua một mạng lưới của những chương trình trợ cấp xuất khẩu trái phép, thao túng chỉ tệ, làm hàng giả hàng nhái, đánh cắp tài sản trí thức; bằng cách để cho môi trường bị hủy hoại ở Trung Quốc và ở những nước mà Trung Quốc tiến hành các hoạt động kinh doanh; bằng cách giữ cho các tiêu chuẩn an toàn và sức khỏe lao động ở mức rất thấp để không ai có thể cạnh tranh, và bằng cách tạo ra mọi loại rào cản để ngăn không cho doanh nghiệp Mỹ tiến vào thị trường Trung Quốc."
Thạc sĩ Autry cho rằng các chính sách kinh tế và thương mại của Trung Quốc chẳng những đe dọa tới các nước khác mà còn gây thiệt hại trực tiếp cho chính người dân nước họ. Ông giải thích thêm như sau:
"Trung Quốc đang tạo ra một áp lực lạm phát vô cùng lớn trong nền kinh tế của chính họ qua việc thao túng tỉ giá. Khi làm như vậy họ làm giảm 40% sức mua của người lao động Trung Quốc đối với các loại hàng hóa nhập khẩu và những loại nông khoáng sản được mua bán trên thị trường quốc tế. Đó chính là lý do tại sao tài xế xe tải đình công ở Thượng Hải và công nhân ở Thẩm Quyến biểu tình đòi tăng lương để có thể có đủ tiền mua rau."
Ông Bchung Tsering, Phó Chủ tịch của một tổ chức tranh đấu ở Mỹ có tên là Chiến dịch Quốc tế cho Tây Tạng, tán đồng các nhận định trong cuốn “Chết Dưới Tay Trung Quốc.” Trang web quảng cáo cho cuốn sách này trích lời ông Tsering nói rằng "Trung Quốc dường như không sẵn sàng để trở thành một thành viên có trách nhiệm trong đại gia đình các nước trên thế giới." Ông nói thêm rằng “việc cộng đồng quốc tế không xem xét tới thực tế này không những sẽ là một việc bất lợi cho các nước khác mà còn bất lợi nhiều hơn cho người Trung Quốc, người Tây Tạng và những người khác đang phải đối mặt với hậu quả của tình trạng này trong cuộc sống hàng ngày.”
Ông Autry, đồng tác giả cuốn “Death by China”, cho rằng giới lãnh đạo ở Trung Nam Hải tạo ra một xã hội kim tiền trong đó đạo đức bị suy đồi, người dân phải sống trong sợ hãi, và các quyền dân sự, xã hội và môi trường bị chà đạp. Ông nói thêm như sau:
"Trong quá khứ, khi có những nước khác trải qua những phép lạ kinh tế in hệt như vậy, chẳng hạn như các Mãnh Hổ Á châu, như Hàn quốc, Nhật Bản và các nước khác; chúng ta thấy xuất hiện những cộng đồng dân chủ và những nước chia sẻ những giá trị với chúng ta có thể trở thành những đối tác thương mại có qua có lại với chúng ta. Chúng ta không nhận thấy điều này ở Trung Quốc và vì vậy đó là một điều rất đáng lo ngại."
Ông Autry cho biết điều làm cho ông và ông Navarro lo ngại nhiều hơn nữa là Trung Quốc đang tìm cách xuất khẩu mô thức phát triển này, đe dọa các nước láng giềng, và bóc lột các nước đang phát triển trên khắp thế giới với chủ nghĩa đế quốc mới.
Ông Jon Gallinetti, Thiếu tướng Thủy quân Lục chiến Mỹ hồi hưu, tán thành nhận định của cuốn “Death by China” cho rằng Trung Quốc đang dùng các loại vũ khí kinh tế kết hợp với hoạt động gián điệp, chiến tranh mạng, vũ khí không gian, chiếm độc quyền khai thác và kinh doanh tài nguyên thiên nhiên và đánh cắp công nghệ để giành quyền chế ngự thế giới. Tướng Gallinetti cho rằng trong quá trình này những sức mạnh cơ bản về kinh tế và địa chính trị, vốn là cột trụ của ưu thế quân sự của Hoa Kỳ, đã bị xói mòn một cách có hệ thống trong lúc Trung Quốc ngày càng hung hãn hơn trong những vụ tranh chấp khu vực. Ông nói thêm rằng: “Các nhà lãnh đạo chính trị và quân sự Tây phương nên đọc cuốn sách này. Ngay bây giờ!”
Giữa lúc những hành động được xem là hung hãn của Trung Quốc ở Biển Đông hồi gần đây làm cho nhiều người, đặc biệt là người Việt Nam, cảm thấy hoài nghi về tuyên bố trỗi dậy trong hòa bình hay “hòa bình quật khởi” của chính phủ ở Bắc Kinh, hai học giả ở Mỹ đang chuẩn bị ra mắt cuốn sách nói về điều mà họ cho là mối đe dọa lớn nhất đối với hòa bình thế giới kể từ thời Đức quốc xã. Trong cuốn sách “Death by China” (deathbychina.com), phát hành vào đầu tháng sáu, Tiến sĩ Peter Navarro của Đại học California ở Irvine và chuyên gia về Trung Quốc Greg Autry cho rằng những nhà cai trị tàn bạo ở Trung Nam Hải đang đe dọa tới kế sinh nhai của người dân ở các nước phát triển, gây nguy hại cho sức khỏe và tính mạng của vô số người trên khắp thế giới, kể cả những người dân bình thường ở Trung Quốc. Mời quí vị nghe Duy Ái trình bày thêm chi tiết trong tiết mục Nhìn Về Á Châu sau đây.
Duy Ái - VOA | Washington DC Thứ Năm, 02 tháng 6 2011
Hình: http://deathbychina.com/
“Hòa bình, thịnh vượng, và sức khỏe của thế giới đang đối mặt với mối đe dọa lớn nhất kể từ thời Đức quốc xã: (đó là) một đảng Cộng Sản Trung Quốc hùng mạnh, giàu có, thối nát và trở nên táo bạo hơn vì chủ nghĩa dân tộc cực đoan mỗi ngày một tăng.”
Những nhà cai trị tàn bạo của Trung Quốc đang đe dọa tới sinh kế của người dân ở các nước phát triển qua việc thao túng chỉ tệ, áp dụng các chính sách mậu dịch ngang ngược, và sản xuất những sản phẩm tiêu thụ độc hại, gây chết người. Đó là nhận định của Tiến sĩ Peter Navarro, giáo sư ngành kinh thương của Đại học California ở Irvine (University of California Irvine), và viên phụ khảo của ông là Thạc sĩ Greg Autry. Trong cuốn sách sắp được ra mắt vào ngày 7 tháng 6, hai tác giả của cuốn “Death by China” -- mà chúng tôi tạm dịch là “Chết Dưới Tay Trung Quốc”, cho rằng “hòa bình, thịnh vượng, và sức khỏe của thế giới đang đối mặt với mối đe dọa lớn nhất kể từ thời Đức quốc xã: (đó là) một đảng Cộng Sản Trung Quốc hùng mạnh, giàu có, thối nát và trở nên táo bạo hơn vì chủ nghĩa dân tộc cực đoan mỗi ngày một tăng.”
Trong cuộc phỏng vấn mới đây dành cho đài VOA, Thạc sĩ Autry nói rằng ông và ông Navarro chỉ trình bày sự thật và không hề có ý định bài xích Trung Quốc hay không muốn cho Trung Quốc được trở thành một quốc gia giàu mạnh. Ông nói thêm như sau:
"Chúng tôi muốn thấy một nước tôn trọng các qui phạm của thế giới văn minh và các qui phạm của mậu dịch tự do. Chúng tôi không thấy như vậy. Chúng tôi chỉ thấy một chủng loại mới của chủ nghĩa quốc gia xã hội mang đặc tính Trung Quốc. Và chúng tôi xem đó là một mối đe dọa cho cộng đồng toàn cầu."
Cùng với nhiều kinh tế gia khác và các nhà lập pháp ở Mỹ, ông Autry tố cáo rằng Trung Quốc thao túng tỉ giá đồng nhân dân tệ để hàng hóa Trung Quốc chiếm ưu thế cạnh tranh bất công trên thị trường thế giới, xuất khẩu các loại sản phẩm thiếu an toàn – kể cả các loại thực phẩm và đồ chơi trẻ em, và thực hiện nhiều quyết định khác có hại cho cộng đồng quốc tế.
Ông Autry cho rằng Trung Quốc đang mưu toan hủy hoại các công nghiệp ở Mỹ bằng nhiều cách thức khác nhau.
Ông nói: "Họ đang thận trọng nhắm tới các công nghiệp chiến lược và tìm mọi cách để các công nghiệp đó được phát triển ở Trung Quốc, gây phương hại cho các công nghiệp đó ở Mỹ qua một mạng lưới của những chương trình trợ cấp xuất khẩu trái phép, thao túng chỉ tệ, làm hàng giả hàng nhái, đánh cắp tài sản trí thức; bằng cách để cho môi trường bị hủy hoại ở Trung Quốc và ở những nước mà Trung Quốc tiến hành các hoạt động kinh doanh; bằng cách giữ cho các tiêu chuẩn an toàn và sức khỏe lao động ở mức rất thấp để không ai có thể cạnh tranh, và bằng cách tạo ra mọi loại rào cản để ngăn không cho doanh nghiệp Mỹ tiến vào thị trường Trung Quốc."
Thạc sĩ Autry cho rằng các chính sách kinh tế và thương mại của Trung Quốc chẳng những đe dọa tới các nước khác mà còn gây thiệt hại trực tiếp cho chính người dân nước họ. Ông giải thích thêm như sau:
"Trung Quốc đang tạo ra một áp lực lạm phát vô cùng lớn trong nền kinh tế của chính họ qua việc thao túng tỉ giá. Khi làm như vậy họ làm giảm 40% sức mua của người lao động Trung Quốc đối với các loại hàng hóa nhập khẩu và những loại nông khoáng sản được mua bán trên thị trường quốc tế. Đó chính là lý do tại sao tài xế xe tải đình công ở Thượng Hải và công nhân ở Thẩm Quyến biểu tình đòi tăng lương để có thể có đủ tiền mua rau."
Ông Bchung Tsering, Phó Chủ tịch của một tổ chức tranh đấu ở Mỹ có tên là Chiến dịch Quốc tế cho Tây Tạng, tán đồng các nhận định trong cuốn “Chết Dưới Tay Trung Quốc.” Trang web quảng cáo cho cuốn sách này trích lời ông Tsering nói rằng "Trung Quốc dường như không sẵn sàng để trở thành một thành viên có trách nhiệm trong đại gia đình các nước trên thế giới." Ông nói thêm rằng “việc cộng đồng quốc tế không xem xét tới thực tế này không những sẽ là một việc bất lợi cho các nước khác mà còn bất lợi nhiều hơn cho người Trung Quốc, người Tây Tạng và những người khác đang phải đối mặt với hậu quả của tình trạng này trong cuộc sống hàng ngày.”
Ông Autry, đồng tác giả cuốn “Death by China”, cho rằng giới lãnh đạo ở Trung Nam Hải tạo ra một xã hội kim tiền trong đó đạo đức bị suy đồi, người dân phải sống trong sợ hãi, và các quyền dân sự, xã hội và môi trường bị chà đạp. Ông nói thêm như sau:
"Trong quá khứ, khi có những nước khác trải qua những phép lạ kinh tế in hệt như vậy, chẳng hạn như các Mãnh Hổ Á châu, như Hàn quốc, Nhật Bản và các nước khác; chúng ta thấy xuất hiện những cộng đồng dân chủ và những nước chia sẻ những giá trị với chúng ta có thể trở thành những đối tác thương mại có qua có lại với chúng ta. Chúng ta không nhận thấy điều này ở Trung Quốc và vì vậy đó là một điều rất đáng lo ngại."
Ông Autry cho biết điều làm cho ông và ông Navarro lo ngại nhiều hơn nữa là Trung Quốc đang tìm cách xuất khẩu mô thức phát triển này, đe dọa các nước láng giềng, và bóc lột các nước đang phát triển trên khắp thế giới với chủ nghĩa đế quốc mới.
Ông Jon Gallinetti, Thiếu tướng Thủy quân Lục chiến Mỹ hồi hưu, tán thành nhận định của cuốn “Death by China” cho rằng Trung Quốc đang dùng các loại vũ khí kinh tế kết hợp với hoạt động gián điệp, chiến tranh mạng, vũ khí không gian, chiếm độc quyền khai thác và kinh doanh tài nguyên thiên nhiên và đánh cắp công nghệ để giành quyền chế ngự thế giới. Tướng Gallinetti cho rằng trong quá trình này những sức mạnh cơ bản về kinh tế và địa chính trị, vốn là cột trụ của ưu thế quân sự của Hoa Kỳ, đã bị xói mòn một cách có hệ thống trong lúc Trung Quốc ngày càng hung hãn hơn trong những vụ tranh chấp khu vực. Ông nói thêm rằng: “Các nhà lãnh đạo chính trị và quân sự Tây phương nên đọc cuốn sách này. Ngay bây giờ!”
Hiểm họa xâm lăng, cơ may cứu nước
Lâm Thế Nguyên
Theo suốt chiều dài mấy ngàn năm giữ nước, lịch sử cho thấy rằng mỗi khi đất nước bị xâm lăng thì toàn dân lại dẹp bỏ mọi dị biệt để cùng đứng lên cứu nước. Trước bối cảnh chủ quyền quốc gia đang bị đe doạ nặng nề bởi Bắc phương, dấu hiệu đoàn kết chống xâm lăng đã được thể hiện khá rõ ràng thêm một lần nữa. Cuộc biểu tình ngày 5/6/2011 sẽ là một trắc nghiệm cụ thể: Người Việt Nam có thể nào bước qua được những dị biệt để cùng nhau đứng lên khẳng định ý chí chống xâm lăng, và đối đầu với nỗi sợ bị chế độ đàn áp?
Ngày 9/12/2007, hàng ngàn thanh niên, sinh viên và đồng bào ở trong nước đã mạnh dạn xuống đường biểu tình chống chủ trương bành trướng của Trung Quốc, cực lực phản đối hành động ngang nhiên tuyên bố chủ quyền trên các phần lãnh hải của Việt Nam. Đây là lần đầu tiên người dân Việt Nam bước qua được nỗi sợ để tập hợp với số đông, bất chấp sự ngăn cản, đe doạ của nhà cầm quyền. Điều đáng nói là cùng thời điểm này, sự hưởng ứng và hậu thuẫn của cộng đồng người Việt ở hải ngoại cũng đã xảy ra một cách nhiệt tình trong cùng một định hướng. Hai màu cờ đối nghịch nhau được trương lên cho một mục tiêu chung là bảo vệ chủ quyền đất nước.
Ngày 5/6/2011 sắp tới, cuộc xuống đường phản đối hành động tấn công, phá hoại của tàu Hải giám Trung Quốc (đối với tàu thăm dò địa chấn Bình Minh II trên vùng biển Việt Nam vào cuối tháng 5/2011) sẽ một lần nữa khẳng định ý chí chống xâm lăng của người Việt. Cho đến nay, dù cách biệt về địa lý và có thể là cả chính kiến, song thái độ và hành động của người Việt ở trong và ngoài nước đều thể hiện tương đồng với nhau.
Hai sự dung hợp đặc biệt này cho thấy khi có cùng mẫu số chung, nhân dân Việt Nam sẽ bước qua được những dị biệt bình thường.
Trong hoàn cảnh của một chế độ cần có sự bảo hộ chính trị để tồn tại, nhà cầm quyền CSVN phản ứng một cách lúng túng, vụng về và tồi tệ. Nhưng đối với người dân Việt Nam và các đoàn thể đối lập, quyền lợi của tổ quốc luôn được đặt lên vị trí cao nhất và trước nhất. Sự khác biệt lớn lao và quan trọng đó đang thử thách sự tồn tại của chế độ độc tài toàn trị hiện nay.
Dưới sức ép của những bưng ít và đàn áp, người dân ở trong nước có thể chưa nhìn thấy được sự cần thiết của yếu tính Dân chủ trong tiến trình phát triển đất nước, song dù là người trí thức hay ít học, dù là người ở miền Bắc hay miền Nam, dù là thuộc tôn giáo nào hay chính kiến ra sao, người Việt Nam vẫn có cùng một truyền thống chống xâm lăng giống nhau. Đây là điểm son, là vốn liếng tinh thần lớn nhất đã giúp cho dân tộc ta trường tồn sau bao nhiêu cuộc xâm lược quy mô trong suốt chiều dài mấy ngàn năm lịch sử.
Hành động xâm lấn của Trung Cộng đã vô hình chung tạo nên môi trường cảm thông và gắn bó giữa những người Việt từ nhiều xuất xứ khác nhau. Hiểm hoạ xâm lăng đang xúc tác lòng yêu nước của người Việt Nam, biến nó thành chất keo để nối kết những tấm lòng yêu nước với nhau.
Trước bối cảnh đặc biệt này, đảng CSVN đang phải đối đầu với một thử thách vô cùng to lớn là thuận với lòng Dân để cùng với toàn dân hợp đoàn cứu nước, hay sẽ bị nhân dân đào thải để rộng đường cứu nước.
Nỗi đau từ cuộc xâm lăng năm 1979 đang sống dậy trong lòng triệu triệu người Việt. Tuy nhiên, niềm tự hào của một dân tộc không bị khuất phục từ cuộc chiến hơn 30 năm trước đang là sinh lực để các thế hệ hôm nay dũng mãnh đứng lên khẳng định chủ quyền đất nước. Người Việt ta hiền hoà, không hiếu chiến song không bao giờ chấp nhận làm kiếp nô lệ cho bất cứ siêu cường nào.
Máu của 58 quân nhân Việt Nam Cộng Hoà và 64 quân nhân Việt Nam Cộng Sản đã đổ xuống, chan hoà ở biển Đông với cùng một mục đích là hy sinh để bảo vệ lãnh hải non sông. Hai cuộc chiến đấu dũng cảm bất cân xứng lực lượng, với hơn trăm mạng người bị thảm sát, đã không làm nhụt chí chống xâm lăng của người Việt. Chế độ chính trị ở nước ta có thể thay đổi nhưng quyết tâm bảo vệ Tổ quốc vẫn luôn còn đó.
Cứu nước như cứu lữa, việc chiến đấu chống xâm lăng phải được đặt vào hàng đầu trước khi quá muộn. Trước nhu cầu khẩn thiết đó, chúng ta đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN phải có một thái độ và hành động nhanh chóng, hợp lý. Đó là tạo điều kiện để nhân dân Việt Nam bày tỏ thái độ một cách đầy đủ trước nguy cơ chủ quyền đất nước bị đe doạ, và bằng tất cả khả năng có được, phải huy động lực lượng Hải quân và Không quân ra khơi tuần tra, bảo vệ lãnh hải nước ta.
Phi Luật Tân, Mã Lai Á, Nam Dương đã từng dùng quân lực để ngăn chận những hành động bức hiếp của tàu chiến Trung Cộng, tại sao Việt Nam lại không?
Thế lực nước ta có thể không bằng Trung Quốc song nếu chúng ta khẳng định quyết tâm bảo vệ đất nước, thế giới sẽ không làm ngơ một khi xung đột lớn xảy ra. Chủ quyền Việt Nam chỉ có thể được tôn trọng một khi chúng ta chứng tỏ được là người Việt Nam sẵn sàng chiến đấu đến cùng để bảo vệ nó. Kinh nghiệm lịch sử, và gần nhất là kinh nghiệm năm 1979 đã chứng minh.
Vấn đề còn lại là ý chí của chính chúng ta. Hiểm hoạ bị xâm lăng đang cho chúng ta cơ hội đoàn kết để cứu nước. Xin mọi người hãy cùng nắm lấy, và cùng nắm tay nhau quyết chiến!
Lâm Thế Nguyên (ĐVDVN)
Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011
Will Outrage at the Torture of a 13-Year-Old Help Syrians Overcome Their Fear of the Regime?
Wednesday, June 01, 2011
An image taken from YouTube shows a man holding a picture of 13-year-old Hamza al-Khatib during the Syrian boy's funeral on May 25, 2011, in Dara'a
AFP / Getty Images
To the untrained ear, Syrian President Bashar Assad's Tuesday offer of amnesty for "all members of political movements" may sound resoundingly generous. But his opponents know that anything sugarcoated offered by the Syrian regime has had a violent and bitter follow-through. Indeed, a look at the fine print makes Assad's beneficence vanish. The new law does not pardon all political prisoners, it only reduces their sentences — replacing death with a life sentence of hard labor, for example. Furthermore, since the vast majority of the 10,000 or so protesters who have been arrested have not been convicted, the amnesty will not apply to them.
The Syrian government believes it knows better than to go soft. Its manipulation of fear and apathy has prevented the protests from gaining the momentum needed for a popular revolt. For every young person taking to the streets around the country, there are hundreds of men and women who stay home in trepidation. The threat of arrest, torture and death is tangible there, and the methodological use of violence propels horror stories to keep people at home.
"People who have been in prison say the guards make you feel like s--- but you can't do anything. They use bad words to break your honor and they beat you," says an activist, whose brother and friends have spent time in prison for attending protests. "They hurt your soul and your body," she says. "A friend of mine said that because he felt so helpless when he was in prison, when he was released he stayed at home for five days. He couldn't leave." She adds, "One of my friends was so badly beaten that his back looked like it was painted with strokes of a brush, black and blue." The prisoners say they are forced to chant proregime chants. One chant goes: "My soul, my blood, we give it to you, Bashar."
Over the past few days, a harrowing story of the alleged torture and killing spread among activists. The body of Hamza al-Khatib, a 13-year-old boy who was arrested a month ago in the Dara'a region, was returned to his family last Wednesday. "A doctor who examined the body found that that before the boy had died, he had been beaten with sticks and shoes. He was shot many times and his face was unrecognizable from swelling," one activist said. "They cut off his penis before he died."
Such tales, as horrific as they seem, are not surprising to most Syrians. Men who have spent time in jail wonder why foreigners are interested in the methods used by the security forces; few understand how abhorrent and shocking it is to people out of the country. But could al-Khatib's story make the difference? A picture of the teen's body, his face swollen and a hole in his chest, was posted on the Syrian Revolution 2011 page on Facebook. Activists are hoping the regime's fear strategy will finally backfire and that anger at stories like al-Khatib's will compel Syria's silent dissidents to take to the streets.
Overcoming fear will not be easy because the repression is ubiquitous. Human-rights groups there report that over 10,000 people have been detained across the country. Prisoners are often not held for more than a few days, but observers say there are "rolling detentions" whereby protesters are arrested, tortured and released before more suspected dissidents are arrested. "Beatings are normal in Syria. We expect it," says an activist who asked to be called Ahmed and is from a town on the Mediterranean coast. He says that security forces and plainclothes cops went to his suburb and rounded up all the males ages 15 to 75. They broke into houses and said they were "looking for guns," but stole "money, gold and jewelry. Even small things like cigarette lighters."
"[The security forces] took us to the main square and beat us with sticks. When they are beating you, you feel nothing. The only thing that is going through your mind is life or death," Ahmed says. He and his neighbors were told to lie on the floor. "The men walked over our bodies, telling us we are animals and making us praise the President." When asked if he complied, Ahmed laughs and says, "Of course. If you don't, you're dead." "They held us for hours there," he says. "Some older men fell into comas from the beatings," he adds, as his voice cracks and his eyes fill with tears.
The plainclothes mukhabarat are Syria's ubiquitous secret police. An omnipresent force, it's a disjointed group that has grown over four decades of Baathist rule — freelancers who often work only loosely with Syria's official security services. "If you get mistakenly arrested by the mukhabarat, it doesn't matter how important you are," a Syrian journalist says. "It'll take about three days for news of your arrest to get to officials and you won't enjoy those three days at all." Looking closely at YouTube videos of police beating protesters, they are the plainclothes men kicking the downed demonstrators and beating them with sticks.
Even if fear is overcome, the demonstrators still have to persuade people that life would be better without Assad. Many Syrians are choosing to ignore the unrest — in absolute terms, people there have become richer since Assad took power in 2000. Many there are frustrated with government brutality and corruption, but they have a reasonable standard of life and are willing to compromise on democratic rights. "I would say 20% of people here are with Bashar and 15% are against. The other 65% just don't want trouble or violence," a senior Western diplomat says. It is now accepted as fact, even among activists, that some antigovernment protesters are using guns to fight security forces. This plays in to the regime's argument that sectarian strife will boil over if Assad is overthrown. "If you don't allow people to protest peacefully, pushing them underground, they resort to violence. It's the fault of the regime," the diplomat says.
Equally, with 65% of all Syrians under the age of 26, there is a whole generation of people there who have grown up without any substantial political discourse — reading state newspapers and watching state TV. "The Assad family has ruled for 40 years. There is so much indoctrination in schools; a diet of regime propaganda that people take as a given. It's not North Korea, but it's up there," the diplomat says. Protests remain isolated and are dispersed quickly, so most Syrians have not seen the unrest firsthand.
Nevertheless, the protests, as disparate as they may be, are unrelenting and growing in number and frequency if not size. Disjointed smaller demonstrations are now occurring throughout the week — not just on Fridays after people gather for prayers — and disorder in the suburbs of Damascus is encroaching closer to the city center.
Observers say the government may be effective at stopping people taking to the streets, but it is only a short-term solution. "There may be order, but something has changed and Syria won't go back to how it was," a Syrian journalist says. "Because the government has now accepted that the country is in turmoil, people are able to speak about the unrest," he adds. Open criticism of the regime is taboo there, but now that anchors are speaking openly on state TV about a contingent of Syrians who want to depose Assad — albeit "criminals and terrorists" — it has opened up a debate. People can, at the very least, now talk about dissent. And by doing so, provide subtle hints about where their sympathies lie.
Read more: http://www.time.com/time/world/article/0,8599,2075002,00.html#ixzz1O4C4AJI7
Read more: http://www.time.com/time/world/article/0,8599,2075002,00.html#ixzz1O4C4AJI7
New York Special Election: Medicare Will Be Issue Of 2012
WASHINGTON -- The 2012 election found its defining issue on Tuesday night, with an insurgent Democrat upsetting a well-financed Republican in a deeply red district in New York state.
The GOP paved the way for the Democrat's victory by voting earlier this year to end the current Medicare program that guarantees health coverage to seniors and replace it with a voucher system that provides premium support for the elderly to purchase private health insurance.
The Republican in the race, Jane Corwin, fully endorsed the GOP plan to alter Medicare, while the Democrat, Kathy Hochul, defended the social safety net. The race's polling trends point to Medicare as the defining issue, while the conversation has played out on a national level. Former House Speaker Nancy Pelosi (D-Calif.) summed up the Democratic position: "We have a plan -- it's called Medicare."
With some exceptions, Democrats have ranged from reluctant defenders of government spending to outright hawkish assailants of social funds. But nothing focuses the mind like political calculation, and the upset in upstate New York has sent a message so clear that not even the highest priced Democratic consultant could miss it.
"Kathy Hochul's victory tonight is a tribute to Democrats' commitment to preserve and strengthen Medicare, create jobs and grow our economy. And it sends a clear message that will echo nationwide: Republicans will be held accountable for their vote to end Medicare," Pelosi said in a statement after the election.
The race began turning toward the Democrat when Corwin embraced the GOP's Medicare plan in mid-April. The campaigns had already been communicating with voters, airing television spots for nearly a month. Corwin attacked Hochul on the airwaves in late March for having sought property tax increases and attempted to link Hochul to Pelosi, following the playbook Republicans applied with success during 2010. Hochul responded with a series of ads beginning in early April, but none mentioned Medicare.
That changed on April 26 when the Hochul campaign began airing an ad that hit Corwin for saying "she would vote for the 2012 Republican budget that would essentially end Medicare," that would have seniors "pay $6,400 more for the same coverage" and would "cut taxes for the wealthiest Americans."
WATCH:
Just before Hochul's television campaign shifted to Medicare, a Siena Research survey showed Corwin leading Hochul by a surprisingly narrow margin, 36 percent to 31 percent. But ten days later, an automated survey conducted by Democratic firm Public Policy Polling and sponsored by SEIU showed Hochul leading by four points (35 percent to 31 percent). And in the final week, two more surveys, one from PPP and one from Siena College, both showed Hochul leading by similar margins.
Jef Pollock, Hochul's pollster, told HuffPost that the numbers showed the Democrat winning among seniors and independents, two groups that broke heavily for Republicans in 2010.
"This race was won, in a significant way, because of the disastrous decision by the GOP to dismantle Medicare as we know it," he said. "Kathy Hochul was a great candidate. And credit is due to her for running a great race as well as credit to the campaign for making Medicare a central issue -- that's why Hochul was winning 74 percent of the voters who said that Medicare was the most important issue to them in the most recent Siena poll conducted just a few days ago," he said.
Steve Murphy, Hochul's media consultant, argued that his candidate persuaded voters she was concerned about the deficit without needing to cut Medicare. "A Democrat in a competitive district can win on the Ryan budget and Medicare issue as long as they first demonstrate to voters that they are tough on spending and serious about the problem of rising deficits," he suggested. "Five of our seven ads had a strong fiscal component, not just Medicare."
Democrats highlighted the serious money the Republicans put into the election. "Today, the Republican plan to end Medicare cost Republicans $3.4 million and a seat in Congress. And this is only the first seat," said Rep. Steve Israel (D-N.Y.), head of the Democrats' House campaign arm.
House Republicans pinned blame for Corwin's loss on a quirky third-party candidate, Jack Davis, who ran under the Tea Party despite an eclectic and sometimes liberal political past. "Republican Jane Corwin ran a hard-fought campaign against two well-funded Democrats, including one masquerading under the Tea Party name," said Rep. Pete Sessions (R-Texas), head of the House GOP campaign operation. "Obviously, each side would rather win a special election than lose, but to predict the future based on the results of this unusual race is naive and risky."
American Crossroads, a GOP group that spent heavily in the race, said that the race indicates a resurgent Democratic party, whether the third-party candidate tipped it or not. "The debate over whether Medicare mattered more than a third-party candidate who split the Republican vote is mostly a partisan Rorschach Test," said American Crossroads' Jonathan Collegio. "What is clear is that this election is a wake-up call for anyone who thinks that 2012 will be just like 2010. It's going to be a tougher environment, Democrats will be more competitive, and we need to play at the top of our game to win big next year."
The GOP can't and won't retreat from the Medicare valley it has occupied. "We know that bell can't be un-rung, and we wouldn't want to," said a well-placed GOP aide. "We're on the right side of history. If President Obama wants to be 'the grown-up in the room,' he's going to have to grapple with grown-up problems. We have."
Indeed, the GOP has been doing plenty of grappling lately, but it's been mostly with constituents and members of the party. Presidential candidate Newt Gingrich was browbeaten by his party for calling the Medicare plan "right-wing social engineering" and endorsing Paul Ryan's budget, which includes Medicare reform as its signature component and has become a litmus test for candidates.
At home, Republicans have faced hostile town halls with seniors questioning how they'll be able to purchase private insurance with a voucher that doesn't rise at the rate of health care costs. At a recent town hall, a constituent of Rep. Rob Woodall (R-Ga.) raised a practical obstacle to obtaining coverage in the private market within the confines of an employer-based health insurance system: What happens when you retire?
"The private corporation that I retired from does not give medical benefits to retirees," the woman told the congressman in video captured a local Patch reporter in Dacula, Ga.
"Hear yourself, ma'am. Hear yourself," Woodall told the woman. "You want the government to take care of you, because your employer decided not to take care of you. My question is, 'When do I decide I'm going to take care of me?'"
Sen. Chuck Schumer (D-N.Y.) pounced on the remark, telling the Washington Post that it typifies Republican ideology.
Tuesday's special election was held to fill the seat of Chris Lee, who resigned after topless photographs he sent of himself to a woman on Craigslist surfaced.
The GOP paved the way for the Democrat's victory by voting earlier this year to end the current Medicare program that guarantees health coverage to seniors and replace it with a voucher system that provides premium support for the elderly to purchase private health insurance.
The Republican in the race, Jane Corwin, fully endorsed the GOP plan to alter Medicare, while the Democrat, Kathy Hochul, defended the social safety net. The race's polling trends point to Medicare as the defining issue, while the conversation has played out on a national level. Former House Speaker Nancy Pelosi (D-Calif.) summed up the Democratic position: "We have a plan -- it's called Medicare."
With some exceptions, Democrats have ranged from reluctant defenders of government spending to outright hawkish assailants of social funds. But nothing focuses the mind like political calculation, and the upset in upstate New York has sent a message so clear that not even the highest priced Democratic consultant could miss it.
"Kathy Hochul's victory tonight is a tribute to Democrats' commitment to preserve and strengthen Medicare, create jobs and grow our economy. And it sends a clear message that will echo nationwide: Republicans will be held accountable for their vote to end Medicare," Pelosi said in a statement after the election.
The race began turning toward the Democrat when Corwin embraced the GOP's Medicare plan in mid-April. The campaigns had already been communicating with voters, airing television spots for nearly a month. Corwin attacked Hochul on the airwaves in late March for having sought property tax increases and attempted to link Hochul to Pelosi, following the playbook Republicans applied with success during 2010. Hochul responded with a series of ads beginning in early April, but none mentioned Medicare.
That changed on April 26 when the Hochul campaign began airing an ad that hit Corwin for saying "she would vote for the 2012 Republican budget that would essentially end Medicare," that would have seniors "pay $6,400 more for the same coverage" and would "cut taxes for the wealthiest Americans."
Story continues below
"This race was won, in a significant way, because of the disastrous decision by the GOP to dismantle Medicare as we know it," he said. "Kathy Hochul was a great candidate. And credit is due to her for running a great race as well as credit to the campaign for making Medicare a central issue -- that's why Hochul was winning 74 percent of the voters who said that Medicare was the most important issue to them in the most recent Siena poll conducted just a few days ago," he said.
Steve Murphy, Hochul's media consultant, argued that his candidate persuaded voters she was concerned about the deficit without needing to cut Medicare. "A Democrat in a competitive district can win on the Ryan budget and Medicare issue as long as they first demonstrate to voters that they are tough on spending and serious about the problem of rising deficits," he suggested. "Five of our seven ads had a strong fiscal component, not just Medicare."
Democrats highlighted the serious money the Republicans put into the election. "Today, the Republican plan to end Medicare cost Republicans $3.4 million and a seat in Congress. And this is only the first seat," said Rep. Steve Israel (D-N.Y.), head of the Democrats' House campaign arm.
House Republicans pinned blame for Corwin's loss on a quirky third-party candidate, Jack Davis, who ran under the Tea Party despite an eclectic and sometimes liberal political past. "Republican Jane Corwin ran a hard-fought campaign against two well-funded Democrats, including one masquerading under the Tea Party name," said Rep. Pete Sessions (R-Texas), head of the House GOP campaign operation. "Obviously, each side would rather win a special election than lose, but to predict the future based on the results of this unusual race is naive and risky."
American Crossroads, a GOP group that spent heavily in the race, said that the race indicates a resurgent Democratic party, whether the third-party candidate tipped it or not. "The debate over whether Medicare mattered more than a third-party candidate who split the Republican vote is mostly a partisan Rorschach Test," said American Crossroads' Jonathan Collegio. "What is clear is that this election is a wake-up call for anyone who thinks that 2012 will be just like 2010. It's going to be a tougher environment, Democrats will be more competitive, and we need to play at the top of our game to win big next year."
The GOP can't and won't retreat from the Medicare valley it has occupied. "We know that bell can't be un-rung, and we wouldn't want to," said a well-placed GOP aide. "We're on the right side of history. If President Obama wants to be 'the grown-up in the room,' he's going to have to grapple with grown-up problems. We have."
Indeed, the GOP has been doing plenty of grappling lately, but it's been mostly with constituents and members of the party. Presidential candidate Newt Gingrich was browbeaten by his party for calling the Medicare plan "right-wing social engineering" and endorsing Paul Ryan's budget, which includes Medicare reform as its signature component and has become a litmus test for candidates.
At home, Republicans have faced hostile town halls with seniors questioning how they'll be able to purchase private insurance with a voucher that doesn't rise at the rate of health care costs. At a recent town hall, a constituent of Rep. Rob Woodall (R-Ga.) raised a practical obstacle to obtaining coverage in the private market within the confines of an employer-based health insurance system: What happens when you retire?
"The private corporation that I retired from does not give medical benefits to retirees," the woman told the congressman in video captured a local Patch reporter in Dacula, Ga.
"Hear yourself, ma'am. Hear yourself," Woodall told the woman. "You want the government to take care of you, because your employer decided not to take care of you. My question is, 'When do I decide I'm going to take care of me?'"
Sen. Chuck Schumer (D-N.Y.) pounced on the remark, telling the Washington Post that it typifies Republican ideology.
Tuesday's special election was held to fill the seat of Chris Lee, who resigned after topless photographs he sent of himself to a woman on Craigslist surfaced.
Drugged Out Part 1 of 3
Monday, May 30, 2011
Taking action A raid on suspected meth dealers and users in Thailand's Pattaya city
Photograph by James Nachtwey for TIME
It is easy to miss the spirit gate that guards the entrance to Phiyer, a remote village in northern Laos. Half submerged in weeds beside a field of towering sugarcane, the simple wooden structure resembles a set of miniature rustic goalposts. Look closely, however, and you will notice it is strung with roughly carved swords and assault rifles made of bamboo. The villagers believe the gate wards off disease and evil spirits.
A modern epidemic now threatens Phiyer and no amount of ancient voodoo will protect it. The village lies in the mountainous Sing district, which shares its northern border — and the mighty Mekong River — with Burma. There, in semiautonomous fiefdoms ruled by heavily armed militias, secret factories spew out hundreds of millions of tablets of methamphetamine, a highly addictive drug better known there by its Thai name yaba (crazy medicine). From Burma, the drug is spirited across the ill-policed Mekong into Laos and its four other neighbors — China, Thailand, Vietnam and Cambodia — and onward to other parts of Asia and as far afield as New Zealand. Sleepy Phiyer sits on one of Asia's — and the world's — busiest drug-trafficking routes.
Northern Laos was once notorious for opium, and its derivative, heroin. Together with Thailand and Burma, this mountainous region makes up the Golden Triangle, which once provided at least half of the world's opium supply. Burma alone produced nearly 1,800 metric tons in 1993, estimates the U.N. Office on Drugs and Crime (UNODC). A decade later, after eradication programs in all three countries, opium production in Southeast Asia fell to about 350 metric tons. Factor in global trends — soaring opium production in Afghanistan, or Colombia's once growing share of the U.S. heroin market — and the Golden Triangle's days as the world's biggest opiate factory seemed numbered.
But the Golden Triangle — probably named after the gold once traded for opium — didn't die. It did what any good business does in our globalized age: expand its markets and diversify its product range. First, new customers were found for an old product: heroin that once moved south into Thailand, and then on to international markets, now primarily moves north into China, where 2.2 million users consumed 45 metric tons of mostly Burmese heroin in 2008, says the UNODC. Second, the Golden Triangle was by the late 1990s manufacturing the product that symbolizes its renaissance. Methamphetamine is Asia's favorite high. Its popularity is a symptom of the region's astonishing economic growth. This new prosperity has liberalized trade, reduced transportation costs, accelerated the movement of people and products, and created a vast middle class with cash to burn. All this has helped traffickers shift their product to millions of fresh consumers.
Methamphetamine can be eaten, smoked, snorted or injected. It boosts energy, self-esteem and sexual pleasure, but can also cause paranoia and aggression. It is highly addictive: withdrawal symptoms include fatigue, anxiety and long-term depression. That addiction is difficult to treat, partly because the drug's popularity straddles social and economic divides, town and country, work and leisure. The same drug that helps laborers endure backbreaking work in the fields allows affluent urbanites to party till dawn.
Compare this with the Golden Triangle's traditional crop. The second half of the opium poppy's botanical name (Papaver somniferum) means "to cause sleep" — hardly the drug for countries aspiring to double-digit growth. Opium, the thinking goes, is for old people and "backward" hill tribes, while heroin is for losers; but methamphetamine has a social acceptance, particularly among young Asians, that rightly terrifies governments.
It gets worse: the Golden Triangle is also producing more opium. In 2007, after six years of decline, poppy cultivation in Burma began increasing again. The country produced an estimated 580 metric tons of opium last year, a whopping 76% increase over 2009. Cultivation is also creeping up again in Laos and Thailand. "We are worried about the prospects of a further expansion in 2011," says Gary Lewis, UNODC representative for East Asia and the Pacific. "The international community has taken its eye off the ball on drug production and trafficking in Southeast Asia."
A New Hub
Golden Triangle traffickers began favoring Laos after the Thai government's brutal "war on drugs" in 2003 killed thousands of people and disrupted smuggling routes between Burma and Thailand. An alternative route lay through northern Laos, where a network of roads was being constructed to link the booming economies of Thailand and China. Roads once impassable in the rainy season are now plied year-round by hundreds of vehicles carrying untold millions of pills. In February 2010, police there arrested four men with 21 million yaba tablets — the largest-ever seizure of the drug in Laos.
Golden Triangle traffickers began favoring Laos after the Thai government's brutal "war on drugs" in 2003 killed thousands of people and disrupted smuggling routes between Burma and Thailand. An alternative route lay through northern Laos, where a network of roads was being constructed to link the booming economies of Thailand and China. Roads once impassable in the rainy season are now plied year-round by hundreds of vehicles carrying untold millions of pills. In February 2010, police there arrested four men with 21 million yaba tablets — the largest-ever seizure of the drug in Laos.
Wherever you go — Laotian villages, Thai construction sites, nightclubs in Shanghai, Tokyo or Dhaka — methamphetamine is as easy to buy as a bowl of noodles. Amphetamine-type stimulants, which include yaba and Ecstasy-group substances such as MDMA and ketamine, are becoming first-choice drugs in mainland China, Taiwan, Japan and Southeast Asia, reported the UNODC in December 2010. In Thailand, 4 out of 5 drug users who received treatment in 2009 were treated for yaba. Asia's appetite for narcotics is now so prodigious that it attracts criminal organizations from across the planet. Iranian and West African drug mules are now routinely arrested at Asian airports.
Methamphetamine is cheap and easy to make. Unlike opium fields in highland Southeast Asia, meth labs can't be detected by satellite. "You can target something that grows out of the ground much more easily than a laboratory that can be dismantled and moved within a couple of hours," says Thomas Pasquarello, who until December was regional director for the U.S. Drug Enforcement Administration (DEA). "And these laboratories are capable of producing huge amounts of methamphetamine."Read more: http://www.time.com/time/magazine/article/0,9171,2072544,00.html#ixzz1O48jmMLt
Drugged Out part 2 of 3
Law-enforcement officials across the region seem overwhelmed. Police in Thailand seized nearly 27 million pills in 2009; last year it was about 40 million, practically a 50% jump. "Seize 2 million tablets today and the traffickers will make another 10 million tomorrow," says Suchai Chindavanich, a senior officer with the Narcotics Suppression Bureau (NSB) of the Royal Thai Police. "The job is endless."
That frustration — and futility — is clear at Sop Ruak, a Thai village on the Mekong River with views of Burma and Laos. Here, day-tripping tourists pose for photos before a huge Buddha statue and browse the stalls selling T-shirts, trinkets and other Golden Triangle souvenirs.
The nearby office of Wichai Champatoom overlooks Burma, the Mekong and then Laos — in that order. A lieutenant with the Border Patrol Police, Wichai has the near impossible task of monitoring a 193-km stretch of the river. "We try our best," he says, "but we just don't have enough officers to patrol the area."
Anyone — a fisherman, a trader, a villager chopping bamboo in the forest — is a potential drug mule, and they can cross the Mekong anywhere. In the dry season, says Wichai, they can even wade across it.
Once on Thai soil, a network of lookouts ensures the product's safe passage along ill-frequented back roads and into the country's drug-hungry towns and cities. "The smugglers move fast," says Wichai. "We're always one step behind them."
The American Connection
It is 10 a.m. on a Sunday, and the Department of Special Investigation (DSI) — Thailand's closest equivalent to the FBI — has called an urgent press conference at its Bangkok headquarters. Laid out on a table for the TV cameras are 100 packages about the size of a paperback book. Each one bears the distinctive red label of Double U.O. Globe brand — top-quality heroin made in laboratories in Burma run or protected by the United Wa State Army, an ethnic rebel force that has enjoyed a tense cease-fire with the Burmese junta since 1989. Total weight: 36 kg. Wholesale value in Thailand: $750,000. Street value in the U.S.: at least five times that amount.
The bust is the result of a five-month investigation by the DSI and DEA. But what should be a proud moment for Thai and American antinarcotics officials is freighted with embarrassment. Four suspects — two men, two women, all handcuffed — are also paraded. They had been arrested the day before in Fang, near the border with Burma, along with Preeda Trakulpreeda, 41, who the authorities say is a major Thai heroin trader. But Preeda somehow escaped while in the custody of six or seven armed police. "It doesn't look good," admits a sheepish Colonel Narat Sawettana, DSI deputy director-general, who is investigating the escape.
Compounding matters, corrupt officials often give big-time traffickers tip-offs about police or military raids, says a former DEA agent with many years of experience in Thailand who spoke on condition of anonymity. "Realistically, if you intercept 1 in 20 or 30 loads coming into Thailand, you're doing O.K., because of the corruption factor," he says. "Also, look at the seizures: some are enormous by American standards. But who goes to jail? Usually some mope that's hired to take a truck from point A to point B. Even if the big guys are arrested — which is extremely rare — they never go to jail. Never." And the suspects paraded at press conferences like this one today? "Nothing but transporters," says the ex-DEA man. "They're what we used to call roadkill."
Intense U.S. interest in the Golden Triangle dates back to the Vietnam War, from which thousands of American troops returned addicted to heroin. Today, most heroin consumed Stateside originates in Colombia and Mexico, but the DEA's presence in Asia is bigger than ever. It now has 87 offices in 63 countries — including Burma, the target of strict U.S. sanctions. DEA informants there confirm the junta's complicity in the drug trade, according to diplomatic cables recently published via WikiLeaks. Still, the DEA enjoys what Pasquarello calls "very close" relations with the Burmese police, and credits the partnership with the country's reported increase in drug seizures.
The DEA's expanded reach is necessary to combat a trade of bewildering global complexity, argues Pasquarello. A shipment of South American cocaine might be smuggled through Asia, warehoused in Africa and sold in Europe, with the money going back to South America, he says. An investigation on one continent might lead to seizures on another. The DEA plays a major role in training law-enforcement officials in countries like Thailand. There, DEA expertise and intelligence seems to lurk behind almost every big bust.Read more: http://www.time.com/time/magazine/article/0,9171,2072544,00.html#ixzz1O48ManVf
That frustration — and futility — is clear at Sop Ruak, a Thai village on the Mekong River with views of Burma and Laos. Here, day-tripping tourists pose for photos before a huge Buddha statue and browse the stalls selling T-shirts, trinkets and other Golden Triangle souvenirs.
The nearby office of Wichai Champatoom overlooks Burma, the Mekong and then Laos — in that order. A lieutenant with the Border Patrol Police, Wichai has the near impossible task of monitoring a 193-km stretch of the river. "We try our best," he says, "but we just don't have enough officers to patrol the area."
Anyone — a fisherman, a trader, a villager chopping bamboo in the forest — is a potential drug mule, and they can cross the Mekong anywhere. In the dry season, says Wichai, they can even wade across it.
Once on Thai soil, a network of lookouts ensures the product's safe passage along ill-frequented back roads and into the country's drug-hungry towns and cities. "The smugglers move fast," says Wichai. "We're always one step behind them."
The American Connection
It is 10 a.m. on a Sunday, and the Department of Special Investigation (DSI) — Thailand's closest equivalent to the FBI — has called an urgent press conference at its Bangkok headquarters. Laid out on a table for the TV cameras are 100 packages about the size of a paperback book. Each one bears the distinctive red label of Double U.O. Globe brand — top-quality heroin made in laboratories in Burma run or protected by the United Wa State Army, an ethnic rebel force that has enjoyed a tense cease-fire with the Burmese junta since 1989. Total weight: 36 kg. Wholesale value in Thailand: $750,000. Street value in the U.S.: at least five times that amount.
The bust is the result of a five-month investigation by the DSI and DEA. But what should be a proud moment for Thai and American antinarcotics officials is freighted with embarrassment. Four suspects — two men, two women, all handcuffed — are also paraded. They had been arrested the day before in Fang, near the border with Burma, along with Preeda Trakulpreeda, 41, who the authorities say is a major Thai heroin trader. But Preeda somehow escaped while in the custody of six or seven armed police. "It doesn't look good," admits a sheepish Colonel Narat Sawettana, DSI deputy director-general, who is investigating the escape.
Compounding matters, corrupt officials often give big-time traffickers tip-offs about police or military raids, says a former DEA agent with many years of experience in Thailand who spoke on condition of anonymity. "Realistically, if you intercept 1 in 20 or 30 loads coming into Thailand, you're doing O.K., because of the corruption factor," he says. "Also, look at the seizures: some are enormous by American standards. But who goes to jail? Usually some mope that's hired to take a truck from point A to point B. Even if the big guys are arrested — which is extremely rare — they never go to jail. Never." And the suspects paraded at press conferences like this one today? "Nothing but transporters," says the ex-DEA man. "They're what we used to call roadkill."
Intense U.S. interest in the Golden Triangle dates back to the Vietnam War, from which thousands of American troops returned addicted to heroin. Today, most heroin consumed Stateside originates in Colombia and Mexico, but the DEA's presence in Asia is bigger than ever. It now has 87 offices in 63 countries — including Burma, the target of strict U.S. sanctions. DEA informants there confirm the junta's complicity in the drug trade, according to diplomatic cables recently published via WikiLeaks. Still, the DEA enjoys what Pasquarello calls "very close" relations with the Burmese police, and credits the partnership with the country's reported increase in drug seizures.
The DEA's expanded reach is necessary to combat a trade of bewildering global complexity, argues Pasquarello. A shipment of South American cocaine might be smuggled through Asia, warehoused in Africa and sold in Europe, with the money going back to South America, he says. An investigation on one continent might lead to seizures on another. The DEA plays a major role in training law-enforcement officials in countries like Thailand. There, DEA expertise and intelligence seems to lurk behind almost every big bust.Read more: http://www.time.com/time/magazine/article/0,9171,2072544,00.html#ixzz1O48ManVf
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)